NỖI BUỒN RƠI
Duyên phận lứa đôi của
cuộc đời
Tình nồng đầm ấm lúc
đầy vơi
Khi tròn khi khuyết trăng
còn có
Xin chớ phụ nhau xót dạ
người
Sao nỡ nhìn nhau thể kẻ
rưng
Đêm đông lạnh lẽo có bâng
khuâng
Nghĩ rằng quên được tình xưa cũ
Mộng tưởng hão huyền với
gió xuân
Đời người phút chốc tựa
mây trôi
Hạnh phúc nào đâu sẵn
với đời
Giông bão gió mưa cùng
chặn lại
Niềm vui trở lại nỗi
buồn rơi
Hải Đăng